Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Em lừa dối tôi đi "vá trinh" phá cách trước ngày cưới.

Vứt xe cho bảo vệ dắt, em ngập ngừng tiến vào bên trong

Em lừa dối tôi đi

Và hiện, tôi đã vô vọng thật sự. Tôi không giận, chỉ lo lắng tự hỏi không biết có phải cô dâu đáng yêu của tôi đang gặp phải chuyện gì không.

Cô ấy luôn lo âu và xuống cân thấy rõ. Thế mà tối nay, đáng lẽ giờ này tôi đã sang nhà vợ sắp cưới đưa em đi ăn tối. Dẫu đã biết ái tình cần được thử thách ở tầng cao nhất của ý thức, nhưng một khi sự lừa dối quá lớn và đến đột ngột thì tạm tôi gần như mất hết ý chí. Tôi có cảm giác cô ấy đang trốn tránh không muốn gặp tôi.

Tôi lại nghĩ, hoặc em đến đây trông nom người thân, bạn bè sau khi phẫu thuật làm đẹp? Tôi đang lần khần chưa biết có nên vào hay không thì đã thấy em hấp tấp đi ra.

Một lúc sau, tôi thấy em vội vã phi xe ra mà chẳng có bạn bè nào đi cùng. Trong đời tôi, chưa bao giờ phải sang trọng một nỗi đau nào như thế.

Tôi cũng nghĩ cô ấy có thể quá lo lắng cho ngày cưới sắp đến mà có biểu thị như vậy nên khích lệ em nhiều lắm.

Chính em cũng thế nhưng gần đây lại tỏ ra khó chịu vì sự có mặt của tôi.

Em dừng lại trước một phòng khám phụ khoa tư nhân khá bề thế và bước vào đó. Con người em, từ tâm hồn đến vẻ bề ngoài đều ưa chuộng sự đơn giản, tự nhiên.

Em của tôi trước rất dịu dàng và lễ phép. Với lễ cưới sắp tới, quơ những gì cần mua sắm, chúng tôi đã mua sắm hết. Nhưng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm hơn. Giờ em nói láo tôi chuyện vá trinh, mai này cưới nhau rồi, ai có thể biết em còn lừa dối tôi đã bắt nhân tình nữa?  Theo Afamily.

Bố mẹ tôi cũng thương yêu và đã xem em là con cái trong nhà từ lâu. Dù sắp cưới nhau nhưng tôi vẫn muốn gặp em mỗi ngày. Em lại lái xe vô định. Căn hộ cao cấp của hai vợ chồng cũng đã được trang bị nội thất sang đầy đủ chỉ đợi ngày đón dâu.

Em khoe cho tôi biết, cuộc shopping với bạn bữa nay may mắn lắm vì em đã mua được nhiều áo quần chấp thuận. (Ảnh minh họa)  Cố nằm đến 7h sáng, tôi gọi điện bảo sang đón em đi ăn sáng. Gần 2 năm yêu nhau, chúng tôi chưa từng quan hệ. Tôi còn không biết có đủ quả cảm để tiếp chuyện yêu và làm đám cưới với em không. Nói chung, lúc đi theo sau em, tôi vừa thấy chút thú và lòng hơi bề bộn vì chẳng thể lí giải được căn nguyên thật sự là gì.

Tôi giật mình lo sợ em bị bệnh gì đó nghiêm trọng nên đã phải dấm dúi gặp đi một mình thăm khám thế này.

6h sáng bữa nay, tôi tỉnh giấc vì lòng cồn cào. Nhưng tôi vẫn đang ngồi đây, trống trơn và cay đắng với gần một ngày tôi vừa qua. Vậy thì em chẳng thể lỡ có thai mà phá, cũng không thể nào mất trinh mà vá? Vợ sắp cưới của tôi cuối cùng đang làm gì? Tôi đã nhẫn nại chờ em 3 giờ đồng hồ tại phòng khám phụ khoa tư nhân ấy cho đến khi em thực hành xong thủ thuật nào đó và nhăn nhó bước ra ngoài lên xe phóng đi.

Tôi đâm nghi nghi vì hôm qua và những hôm trước nữa, cô ấy cũng đã từ chối tôi với lý do tương tự. Tôi choáng váng, không phải vì nắng mà vì em. Vừa về đến nhà, cũng là lúc tôi nhận được cuộc gọi của em. Tôi nhìn lên biển hiệu “Hút mỡ, cấy chân mày, xẻ mí mắt, nâng mũi, nâng ngực”.

Gần đây vợ sắp cưới của tôi có nhiều mô tả lạ. Bởi đây không phải là lề thói của em. Lại còn khẩu trang, áo khoác kín mít đến suýt nữa tôi không nhận ra vợ chưa cưới của mình nữa. Tôi bắt đầu sốt ruột nhưng lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là em bị bao tay nên đang cố tìm cách giải tỏa hoặc đang cữ một ai đó, một cái gì đó.

Khác với thái độ thoái thác, mỏi mệt ban sáng, giờ giọng em hớn hở, thoải mái hơn nhiều. Tròn 20 ngày nữa tôi kết hôn. Em bảo mấy ngày mới rồi tâm trạng em không tốt nhưng em nhớ tôi nhiều lắm.

Chỉ thi thoảng mới nắm được chút dòm

Em lừa dối tôi đi

Sau khi em đi, tôi quyết tâm tìm hiểu cho bằng được nguyên nhân em vào đó. Em vẫn đang lừa dối tôi trắng trợn thế sao? Nếu tôi không đi theo em thì có nhẽ sẽ không bao giờ biết được, em lừa dối tôi lại tài tình và ngoạn mục đến thế? (Ảnh minh họa)  Dù là người đàn ông không quan yếu chuyện tiết trinh nhưng vì không lường trước cảnh huống này nên tôi đau đớn đến rụng rời.

Tôi suy sụp, trong lòng bắt đầu lại dấy lên sự đổ vỡ đau đớn. 10h25 phút, em bất thần đi chầm chậm vào một dãy phố có nhan nhản các phòng khám. Tuy không biết em vào đây để làm gì trong những dịch vụ làm đẹp này. Chỉ mới hơn 1 giờ đi theo em, tôi như người liên tiếp bị rơi xuống hố sâu, hết hố này đến hố khác. Cảm giác hụt hẫng, suy sụp, khổ đau đến dập dồn khiến tôi như ngột thở và thất vọng tràn đầy về em.

Tôi hụt hẫng như một người đang rơi tự do. Nhưng hình như thực tế luôn quá hà khắc với tôi.

Nhưng thực tiễn, gia đình tôi sung túc, gia đình cô ấy khá giả. Thế nhưng, tôi đã kìm lại được. Em vẫn đang lừa dối tôi trắng trợn thế sao? Nếu tôi không đi theo em thì có nhẽ sẽ không bao giờ biết được, em lừa dối tôi lại tài tình và ngoạn mục đến thế? vì sao em phải làm như vậy? Tại em sợ đánh mất tôi sao? Tại em sợ phải xăm em không còn trong trắng hay sao? Hay em đang có nỗi khổ tâm nào đó? Dù với lý do gì, tôi vững chắc cũng không thể dung thứ cho người vợ chưa cưới đã giả dối như vậy.

Em cũng chẳng ăn vận ranh con như chơi ngày. Nghe em nói vậy, tôi chỉ cười khẩy. Thế mà em vẫn có vẻ gì đó bồn chồn. Song, tôi thở phào khi thấy em tấp vào một cơ sở thẩm mỹ viện. Nghe em nói vậy, tôi chỉ cười khẩy. Nơi đây nhan nhản những tấm biển lăng xê lớn bé lộ liễu “siêu âm, nạo hút thai, vá trinh”.

Họ bảo, em đến đây chỉ với mục đích “vá trinh”. Hóa ra vợ sắp cưới xinh đẹp của tôi muốn tìm nơi để “tân trang nhan sắc”.

Khi thương tình quá nhiều, con người tự nhiên có những linh tính chuẩn xác đến không ngờ. Nhưng thời gian gần đây lại dễ gắt gỏng, và hơi mất nhẫn nại như vậy vững chắc là có chuyện. Và giờ em đã thoát khỏi tâm trạng rối loạn đó rồi. Trong một phút giây, tôi đã nguyện cầu em chỉ vô tình đi qua ngách phố này. Xin nói thẳng, vừa phải ra điều là anh trai của em, vừa phải bỏ tiền ra cậy cục để những kẻ tự xưng là thầy thuốc và các nhân viên ở phòng khám đó nói ra sự thực em vào đó làm gì.

Tôi có cảm giác cô ấy đang lẩn tránh không muốn gặp tôi. 9h sáng, em nhắn tin bảo bữa nay tôi đừng sang nhà em vì em sẽ đi shopping cả ngày cùng bạn bè nên không gặp nhau.

Họ còn cho tôi xem qua một số xét nghiệm trước khi em thực hành cuộc tiểu phẫu. Tôi không giận, chỉ lo lắng tự hỏi không biết có phải cô dâu đáng yêu của tôi đang gặp phải chuyện gì không. Trưa gần đứng bóng, em rẽ vào một ngách mà chỉ thấy thôi tôi cũng đã muốn run lật bật. Tôi ước mình lúc này có thể lao đến em hỏi lý do thật sự của thái độ lạ thường và nhạt này.

Tôi đã chợt nảy lên ý định theo dõi em bữa nay xem sao. Nhưng lần này tôi để ý thấy những con đường em qua hầu hết là nơi có các cơ sở thẩm mỹ viện và cả bệnh viện.

Nhưng suy nghĩ lại tôi giật mình vì đây không phải là tính cách của em. Em chối từ với lý do muốn ở bên gia đình ngày cuối tuần. Em loanh quanh vô định qua những con phố Hà Nội thân thuộc gần nửa giờ đồng hồ.

Tôi cổ vũ em núm ăn uống cho khỏe thì cô ấy cười bảo: Đó là triệu chứng rối loạn tiền hôn nhân. Mọi niềm tin về em đã sụp đổ hoàn toàn. Em còn bảo tôi tối nay sang đưa em đi ăn. Hơn nửa ngày theo chân em đi vá trinh, tôi trở về nhà và nằm rũ như một cái xác không hồn.

Gần 10h sáng, tôi vừa phục kích vừa ăn sáng tại mấy hàng ăn khuất khuất một tí ở đầu ngõ nhà em.

Tôi định xuất hiện ngay trước mặt vợ sắp cưới để hỏi cho ra lẽ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét