Anh thấy có sẹo lại duyên hơn đấy
Tôi nghe thấy tiếng lòng tôi hiu hắt…. Chúng tôi quen với cảnh có một cô bạn đang quan sát mình từ trên cao nên mỗi khi đá vào gôn đội bạn một quả tôi lại vênh mặt nhìn về chỗ Hiên đầy hãnh diện. Tùy vào từng người, từng độ tuổi mà có những mẫu thiết kế nội thất phòng ngủ khác nhau và đều phải đảm bảo không gian thoải mái mang lại giấc ngủ thật ngon sau mỗi ngày làm việc nhọc mệt.
Chỉ cần mặc váy dài đôi chút là được. Nhớ những cánh cổng mở toang luôn chào đón khách. Tôi sờ tay vào những vết sẹo của Hiên, cảm thấy nàng bé nhỏ và khổ thân biết bao. Vợ tôi siêng năng thu vén mọi thứ nội thất phòng khách sang trọng vach thach cao ngoai troi đến nơi mới một cách nô nức. - Có sao đâu nào. - Vậy sao? Nhưng em không có sắc đẹp như một hoa hậu. ” Hiên vỡ nợ, nợ nhiều nên phải trốn đi.
Khi tôi bước vào ngôi nhà ấy, đứng trước bao con mắt tò mò khác lạ, thiên nhiên tôi thấy thương Hiên vô cùng trong sự lẻ loi ấy.
Minh họa: Hoài Văn Thuở nhỏ, ngõ phố này hệ thống thoát nước còn rất kém nên cứ mưa to là ngập bì bõm, người xe phải vất vả dắt bộ từ đầu phố đi vào. - Sau này, độ khoảng năm, mười năm nữa có thể chúng ta chẳng nhận ra những nơi chúng ta từng đi qua, những kỷ niệm gắn liền với từng góc nhỏ. Chúng tôi thường thức dậy bằng tiếng chim chóc ríu ran, tiếng đài radio của cụ bà hàng xóm sáng nào cũng ngồi bên ấm trà nóng trên sân thượng.
Cũng có khi cửa mở chỉ để cho thoáng nhà, để ông ngồi trong sân đỡ vướng tầm nhìn ra cuối phố. Đêm đó sao mà sâu đến vậy… * * * Tình cờ tôi gặp lại Hiên vào đúng ngày dự lễ khánh thành tòa chung cư mới.
Tôi cũng cười hồn nhiên và trong trẻo dù nhiều hôm sau trận nghịch mưa thỏa thích về, Hiên thường bị đánh đòn rất mạnh. Như thể tôi bị gạt gẫm ngủ một giấc dài lúc tỉnh dậy người ta đã lấy mất đi thứ tài sản hết sức quý báu mà không để lại bất cứ dấu tích gì.
Nàng biết nhà ông Hùng mới trúng thưởng mấy trăm triệu đồng trong đợt quay số may nội thất nhà sang trọng vách thạch cao đẹp mắn của nhà băng. Mọi hình dong tốt đẹp hình như đều vướng lại trên những ô cửa kính đóng kít mít của tòa nhà chung cư.
Tôi ở lại sau rốt, ngủ một đêm khi không còn cả giường chiếu, nằm im nghe tiếng phố nhỏ nín thinh. Tôi đứng trên ban công nhà mình, nghe từng tiếng roi chạm vào tim để rồi biết thương Hiên từ đó. Tôi biết tìm nàng ở nơi đâu? Tôi ra trường, đi làm được bốn năm, quen biết nhiều cô gái xinh đẹp, dịu dàng có, bặm trợn, cá tính và khôi hài cũng có.
Rất nhiều ngày sau đó tôi mới đủ dũng cảm bấm chuông nhà nàng, bác giúp việc nhìn tôi bằng ánh nhìn thăm dò. Mấy con chim trong lồng khi được bố xách đi thì thi nhau đập cánh bay loạn xị.
Từ hôm ấy ngày nào tôi cũng qua nhà dìu Hiên tập đi cho đến khi đôi chân đầy sẹo của nàng có thể đi lại thông thường được. Và nhớ cái chiều nào Hiên ngồi bên trong cửa cổng, tôi ngồi bên ngoài hai đứa tăng tả, rì rầm sao nhiêu chuyện. Biết làm thế nào để tự tín mặc váy hiện nay? Chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu, thường chỉ là lặng im, mỗi người theo đuổi một mảnh ký ức nào đó về ngõ nhỏ.
Mai này ở đây sẽ mọc lên một tòa chung cư khổng lồ với rất nhiều cửa kính giống nhau, cửa đóng then cài, muốn ghé chơi nhà ai phải đi cầu thang máy rồi bấm chuông ồn ào. Hiên giơ hai bàn tay vẫy mạnh để khích lệ nội thất phòng khách sang trọng vách thạch cao 1 mặt chúng tôi, hi hữu còn ném trộm đồ ăn xuống dưới.
Mưa ướt, áo bết vào da thịt, Hiên hồn nhiên chỉ núm vú tí xíu của mình hơi nhô lên rồi cười rinh ríc. Nhưng tôi không thể mở lòng với bất kì ai, lòng không thôi khuây khi nghĩ về nàng.
Thiên nhiên một câu hỏi cứ vang lên trong tâm não đồ nội thất sang trọng vách thạch cao đẹp tôi, mai kia rồi nếu Hiên muốn trở về thì sao tìm thấy phố? Chợt tôi thấy nhớ vũng nước ngày mưa, nhớ ban công rỡ sắc màu hoa giấy của nàng.
- Và cả giàn hoa giấy nữa chứ. Ban công nhà nàng đối diện ban công nhà tôi, ngày nào tôi cũng ra đó đứng chờ nàng nhưng chỉ nghe thấy tiếng cảu rảu của bà giúp việc và tiếng khóc thét có nhẽ vì quá đau đớn của nàng. Nàng bây chừ đẹp đến ngỡ ngàng. Không phải tôi đã quên hẳn Hiên mà chỉ đơn giản là tôi đã đích thực vô vọng, đích thực cần đến một mái ấm gia đình nhất là khi gia đình luôn hối thúc.
Mắt sũng buồn. Ba mươi năm tôi lớn lên và gắn bó với con phố nhỏ đong đầy hoài niềm và kí ức về một người con gái.
Cũng có những hôm Hiên ngồi nhìn người tương hỗ bên cửa cổng.
Tôi đứng trên ban công nhìn ra cuối phố lòng đắng lại. Có đôi lúc tôi trách nàng sao không nói với tôi một lời nào về sự ra đi ấy. Tôi và Hiên thường lẻn bố mẹ chạy chơi ngoài mưa, nước ngập đến ngang hông vừa chạy nghịch vừa thở hào hển nhưng không hiểu sao vẫn thích. Với trẻ con, việc thiết kế đòi hỏi sự kĩ càng và chi tiết hơn làm sao vừa bảo đảm cho trẻ có khu vui chơi vừa có bàn học nhằm đảm bảo tốt nhất sự phát triển tư duy cho bé.
Nhiều những tòa nhà chung cư như thế này được xây lên. Chỗ ở mới cũng rất tốt lại gần trung tâm hơn nhưng ai cũng tiếc nuối nơi cả gia đình, bao thế hệ từng gắn bó mấy mươi năm.
Bấy nhiêu thôi cũng đủ làm tôi phải ngỡ ngàng, thế mới biết nàng vẫn còn yêu phố nhỏ rất nhiều. Cô ấy bảo ở đó tiện cho việc đi làm cũng tiện cho con cái học hành sau này. Nàng đùa: - Chắc tại em không biết mặc váy, không gợi cảm nên không ai yêu chăng? - Những vết sẹo đó hả? Em biết Madeline Mitchell không? - Là một thầy thuốc thẩm mỹ à? - Không! Là một người đẹp đã giành ngôi vị vô địch cuộc thi hoa hậu ở tiểu bang Alabama đấy.
Thiết kế tiền sảnh một bên là tiểu thiết kế kiến trúc nhà vườn cảnh vườn, một bên là tủ âm tường có ngăn kéo đựng giầy dép tạo sự gọn ghẽ, không sứ khi bước chân vào nhà. Lúc mở cửa phòng Hiên, tôi bắt gặp cảnh tượng nàng đang bấu vào thành giường, cụ nhích từng bước về phía ban công. Tôi nhìn vợ mà thấy chạnh lòng buồn.
Lúc nâng váy cho cô dâu khi đi bước lên xe hoa tự nhiên nghĩ đến những vết sẹo và ước mong mặc váy của nàng. Có rất nhiều đồn thổi về sự ra đi ấy. Còn biết cả cô Hồng nhà bà Bảy mới bị sảy thai do tai nạn trên đường về quê ngoại. Tôi bảo nàng: -Sao đến giờ này vẫn chưa yêu ai vậy? Con gái cũng có thì, không yêu nhanh em sẽ già nua và xấu xí lúc nào không biết đấy. Nàng biết tôi đã có bằng tiến sĩ, đã lấy vợ và còn chuẩn bị được lên chức bố.
Lúc đi đón dâu, tôi ngước lên ban công nhà nàng không hiểu sao tim lại nhói đau. Tôi trở về nước không bao lâu sau thì làm đám cưới. Người thì bảo do công ty của bố"Các thiết bị trong bếp gồm: tủ bếp bằng chất liệu gỗ, tủ lạnh, bếp âm, hút mùi, lò vi sóng, các công cụ làm bếp. Hiên nói do hồi đó công ty bố nàng bị phá sản nên cả nhà đã vào Nam gây dựng lại sự nghiệp.
Thiên nhiên lại nhớ nhung đến lạ… * * * Các hộ dân trong khu phố nhỏ của tôi đã nhận được quyết định giải tỏa để xây chung cư.
Ngày cưới tôi cả khu phố rực màu đỏ bởi chữ song hỷ dán khắp nơi. Tiếc thật. Thiết kế nội thất văn phòng đẹp quyết định rất nhiều đến sự thành công và phát triển của các quý doanh nghiệp, vậy nên hiện giờ không ít doanh nghiệp quan tâm tới việc làm đẹp văn phòng, hội sở làm việc để mang lại sự thiện cảm của các đối tác trong lần đầu gặp gỡ.
Rồi sẽ có rấtPhòng ngủ là thực thụ cần thiết đối vì mỗi ngày mỗi người ít ra sẽ phải gắn bó với nó một khoảng thời gian khá lâu.
Hỏi quê nàng ở đâu không ai biết. Ban ngày nhà tôi thường mở cửa đón khách, khi thì các cụ đến xin bà tôi mấy quả cau hay vài lá trầu sẵn trong vườn, khi thì mấy cô giúp việc trong khu phố đưa bọn nhỏ qua chơi với thằng Bon cháu tôi. Nhớ không? Tôi chỉ về ô cửa kính tầng ba nói: - Chỗ đó ban công nhà em.
Hiên cười, nụ cười buồn, mắt mọng nước như chực khóc. Hi hữu nhìn thấy một cảnh tượng ưa nào đó Hiên thường phá lên cười. Hiên cũng hay bị nhốt trong nhà, sau giờ đi học về, Hiên hay ngồi trên ban công nhìn xuống đường xem lũ con trai chúng tôi chơi đá bóng còn bọn con gái chơi nhảy nụ.
* * * Năm tôi vào đại học thì nàng cùng gia đình chuyển đi trong đêm không một lời nội thất nhà sang trọng trần thạch cao đẹp tạm biệt. Khoảng thời gian ở trời tây sự thiếu thốn tình cảm và nỗi nhớ quê hương khiến tôi kết thân với một cô gái Việt rồi yêu nhau lúc nào không biết.
Tôi nhớ Hiên quay quắt bằng sự cồn cào xen lẫn giận dỗi, bực dọc. Hồi đó Hiên hay bảo: - Chân xấu thế này sao còn dám mặc váy đi đâu nữa chứ. Tất nhiên đó chỉ là tình thương thuở trẻ thơ, hồn nhiên trong sáng và không hề vị lợi. Rồi sẽ chẳng ai nhận ra ngõ phố nhỏ thân quen này nữa, chỗ nào mấy đứa trẻ mỏ quần đùi, cử cởi trần tranh nhau một quả bóng đã xì hơi… quờ mười hộ trong khu phố đều dùng dằng không muốn chuyển đi.
Phố nhỏ của tôi, đêm đêm vẫn sáng đèn chờ một bước chân trở về. Nhà Hiên giàu nhất phố, cũng nội thất sang trọng vách thạch cao cách âm là ngôi nhà luôn đóng kín cửa kể cả những ngày hội đình, trống vang khắp nơi, nhà nhà ùa nhau ra đường xem hội. Ngày gặp lại chúng tôi như trẻ nhỏ vậy, ngồi trong quán cà phê đối diện chung cư mới, nàng chỉ về khu để xe bảo: - Chỗ kia bãi đá bóng của các anh đó.
Trời bắt đầu tối, chúng tôi chia tay nhau trong cái chạng vạng của phố lúc sắp lên đèn. Hiên ngồi bên trong, tôi ngồi bên ngoài nói với nhau đủ thứ chuyện, cho nhau xem nhiều thích và vụng kể với nhau những nỗi buồn… Năm Hiên mười bảy tuổi, Hiên bị tai nạn phải nằm liệt giường liệt chiếu một thời gian khá lâu.
Năm 2009 tôi nhận được quyết định cơ quan cử đi học thêm ở nước ngoài hai năm.
Trong khi cô ấy phải chịu ảnh hưởng từ một tai nạn xe hơi kinh khủng với đôi chân đầy sẹo như Hiên vậy. Người thì bảo gia đình Hiên bán nhà trang trải nợ rồi về quê sinh sống. Lạ thật! Con người càng ngày càng chới với… Rồi nàng im lặng rất lâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét