Sáng chẳng ai gọi dậy, chiếc đồng hồ báo thức trở thành vô tác dụng, ta đành phải nhờ vào sự kiên tâm của bản thân mình.
Và ta cảm thấy mình lớn hơn, trưởng thành hơn khi xa vắng vòng tay thân yêu của bác mẹ mình! NGUYỄN THANH VŨ. Có những ngày mâm cơm thờ ơ, giận bỏ bữa, mẹ phải chạy vội ra chợ gần nhà để mua thức ăn bổ sung thêm. Ba mẹ đáp ứng nhu cầu thì mặt tươi rói, nhưng hễ ba mẹ chậm trễ một tẹo là ta nhăn nhó đòi nghỉ học. Còn vụ mùa thất thu, mẹ chạy đi mượn khắp nơi để cho ta yên tâm ăn học.
Trong mỗi bữa cơm gia đình, lúc nào cũng chê mặn, nhạt, làm ba mẹ phải quay như con thoi. Những tháng trúng mùa, mẹ gửi tiền lên sớm. Lên phố thị học, không có ba mẹ bên mình, mọi chuyện đều phải tự lo. Cả nhà sum hiệp đủ mặt, nói cười vui vẻ, chỉ thiếu mỗi mình ta. Buổi trưa, sau giờ tan học, ta phải đạp xe hỏa tốc về phòng, không quên ghé chợ mua ít thực phẩm, để làm vội bữa cơm trưa.
Nhớ lại trước đây, mỗi sáng mẹ đều phát tiền ăn sáng nhưng vẫn không bằng lòng, cố vòi để được cho thêm. Những ngày cuối tháng, ba mẹ "viện trợ” chậm trễ, ta phải vay mượn bạn bè, làm thêm để có tiền trang trải.
Để đến khi thời gian trôi qua mau chóng, hạnh phúc rời xa mình, lúc đó mới thấy tiếc? Nhưng dù sao ta cũng cảm ơn kí vãng, vì chính nó đã giúp ta hoàn thiện hơn trong cuộc sống ngày nay.
Giờ đi làm thêm mới thấy làm ra tiền cực quá, thấy thương ba mẹ mình quá! Cả nhà chỉ mong chờ vào cánh đồng hoa màu chưa được 2 công đất. Giờ đây, muốn tìm lại hình ảnh ngày xưa sao khó quá! Ông bà nội ta đã mệnh chung! Con người thường là thế, hạnh phúc trong tay nhưng không biết nâng niu, trân trọng.
Nhớ lại thời ở quê, việc gì cũng chìa tay xin tiền ba mẹ, mặc dầu có những thứ vô dụng chẳng cần phải mua. Thực phẩm vơi dần vào những ngày cuối tháng. Hồi trước, cứ đến dịp lễ tết là ta lại bỏ nhà đi chơi cùng lũ bạn.
Hình ảnh nuốt vội cơm nguội, nhịn đói luôn trực mỗi sáng đến lớp của sinh viên xa quê.
Thế mà trước đây ta nào có nhận ra! Chuyện ăn uống cũng chẳng được sung sướng như khi ở quê nhà. Ngẫm lại ta thấy mình " tội đồ” quá! Xa quê, bất chợt ta thấy thèm cảm giác được quây quần bên gia đình. Mà thức cũng chẳng biết làm gì khi căn phòng trống lổng, không ti-vi, không máy tính. Tối, chẳng cần ai nhấc mà phải tự mình đi ngủ sớm cho đúng giờ vì sức khỏe, kẻo bệnh ba mẹ ở quê lại lo hơn.
Ta ham chơi đến nỗi lần nào có mặt bà nội là bà lại trách móc: "Dạy con kiểu gì mà Tết nhứt không sum vầy cùng gia đình, cứ đi long nhong mãi”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét